Người Việt thích cà phê đậm, đắng,
mùi hạnh nhân, mùi đất.
Gu cà phê tạo nên sắc độ văn hoá của từng địa phương. Người ta
có thể nhìn vào cách uống, gu uống cà phê và nhận ra người đó là
dân ở đâu. Tuy nhiên, với những thành phố lớn có nền văn hoá "hợp
chủng", cà phê có nhiều sắc độ gu hơn. Những sắc độ văn hoá ấy "biển
dâu" bao lần từ thời cà phê theo chân người Pháp vào Việt Nam
thời thuộc địa. Họ đã chọn cao nguyên Lâm Viên và Buôn Ma Thuột
để phát triển loại cây này.
Theo Sài Gòn Tiếp Thị, cà phê ở Việt Nam có hai giống chính là
Arabica và Robusta. Arabica chỉ trồng được ở độ cao từ 800 mét
trở lên so với mặt biển. Tuy nhiên phải ở độ cao từ 1.300-1.500
mét thì cà phê Arabica mới thực sự có giá trị. Còn những vùng
thấp hơn, người ta trồng giống cà phê Robusta.
Giống cà phê Arabica với dòng cà phê Moka được nhiều người biết
đến từ lâu. Cà phê Moka dầu Cầu Đất, Đà Lạt (khu vực Đơn Dương)
thuộc giống Bourbon. Chính chất lượng độc đáo của nó đã làm nên
tên tuổi cà phê Moka ở Việt Nam và cả ở nước ngoài. Cà phê Moka
ngon, ngoài yếu tố giống, thổ nhưỡng, thì cách chế biến cũng
quan trọng.
Theo ông Phạm Tấn Phát, giám đốc công ty cà phê vườn Đông Dương,
Moka có mặt từ khi người Pháp sang Việt Nam. Nhưng đến thập niên
40-50 của thế kỷ trước, cư dân vùng Cầu Đất bắt đầu phát triển
giống cây này theo kiểu cà phê vườn chứ không theo kiểu đại đồn
điền.
Một ly cà phê ngon phải có những hương và vị tự nhiên. Có thể
khi rang, người ta cho thêm chút ít bơ để tăng độ béo, thơm,
không được cho những hương liệu phụ vào trong quá trình chế biến.
Độ chua (acidity) của cà phê phải thanh, tươi, sạch lưỡi. Người
Âu thường chuộng độ chua, tuỳ giống cà phê mà trong vị chua của
nó có mùi của hương các loại hoa, hoặc các loại trái cây. Độ dầu
(body) cà phê khi cho vào đầu lưỡi sẽ có cảm giác béo và nặng
trên đầu lưỡi. Độ béo này sẽ từ thanh nhẹ đến béo, dầu và đậm
kẹo. Người Việt thường thích độ dầu đậm. Về hương thơm (aroma),
cà phê có những hương của hạnh nhân, hoa trái, bơ dầu, mùi đất,…
Tuỳ giống, cách thu hoạch, cách rang… sẽ cho mùi thơm đặc trưng
riêng cho từng loại cà phê. Trong khi đó, vị đắng cà phê phải
đắng thanh tự nhiên, không nhẩn, không chát, khét.
Một số người vì lợi nhuận vẫn dùng nhiều loại hoá chất để tạo ra
từ mùi đến màu... cho những loại cà phê chất lượng thấp, nhằm
nâng hương vị mà những loại cà phê này không có. Người trong
nghề còn cho biết một vài loại cà phê còn được bỏ những loại hoá
chất riêng để mỗi lần uống cà phê đá thì bọt cà phê nổi không
thua bọt bia, hoặc tạo màu cho cà phê đen đậm, đắng chát… Đây là
cách giết khẩu vị của người thưởng thức, chưa kể những độc hại
khác.
Tách cà phê làm người ta tỉnh táo hơn, nhưng sau khi uống ly cà
phê mà tim đập loạn xạ như trống trận, chóng mặt, hoa mắt… do
hoá chất gây nên kể như hỏng, thà đừng uống còn hơn.
Để đạt được khẩu vị riêng, người ta có thể pha hai hoặc nhiều
loại cà phê với nhau như Arabica pha cùng Robusta hoặc cùng
những giống cà phê khác. Đây chính là những bí quyết riêng, là
sự hấp dẫn của thức uống này, mà mỗi nơi có một tỷ lệ pha trộn
sao cho khẩu vị ly cà phê của mình ngon nhất, độc đáo nhất.
Cách chế biến cà phê Moka theo hương vị nào phụ thuộc vào cách
thu hoạch. Nếu thu khô, tướt hạt toàn bộ trái trên cây, sau đó
phơi cho khô rồi cà lấy nhân. Cà phê thu hoạch cách này hạt sẽ
chuyển màu hơi nâu đất. Lúc đó, mùi thơm của cà phê sẽ có mùi
của đất, của lá cây mục thật độc đáo.
Trong khi đó, nếu thu ướt, chỉ lựa hái toàn trái cà phê đã chín,
sau đó cà bỏ ngay phần cơm để lấy nhân. Hạt cà phê này đã già
nên rất chắc. Cách này sẽ cho hạt cà phê màu trắng. Và hạt cà
phê còn lớp vỏ trấu bên ngoài sẽ giúp chất dầu trong hạt càng
ngấm đều hơn. Hương vị của nó còn giữ nguyên mùi của hoa, trái,
hạnh nhân, bơ dầu đặc biệt của cà phê.
Rang cà phê là một trong những công đoạn quan trọng và có những
bí quyết riêng. Tuỳ giống cà phê mà người ta rang với độ lửa và
thời gian thích hợp. Cây cà phê càng ở trên cao thì cho hạt càng
chắc. Và chính độ chắc hạt giúp cho cà phê khi rang chịu được độ
lửa cao, thời gian rang lâu hơn. Cà phê Arabica đáp ứng được
điều này. Nhờ độ lửa cao mà hạt cà phê rang sẽ đạt tới mức của
nó. Tuỳ ý muốn cà phê có độ đậm nhiều hay ít mà người ta canh
lửa. Lúc tiếng hạt cà phê bắt đầu nổ đều lần đầu là hạt cà phê
đã được, nhưng để đậm đà hơn, người ta tiếp tục rang cho đến lúc
hạt nổ lần nữa.
Thời gian hạt nổ lần hai cách lần đầu chỉ vài mươi giây và phải
canh sao kết thúc rang trước khi hạt im tiếng nổ. Vì khi hạt im
tiếng có nghĩa là cà phê đã khét. Gu của người Việt thích uống
cà phê đậm nên thường rang kiểu này. Có thể những ly cà phê đá,
cà phê sữa đá độc chiêu kiểu Việt Nam đã bắt đầu chinh phục
người nước ngoài một phần nhờ vào cách rang cà phê đậm kiểu này
chăng.
Ngày trước, những tiệm bán cà phê thường rang tại chỗ. Chiếc
thùng quay bằng sắt đã thấm dầu và khói, bóng màu theo năm tháng.
Người thợ rang vừa quay thùng, vừa kiểm tra bằng cách ngửi mùi,
nhìn khói và nghe tiếng nổ của hạt. Rang cà phê cũng như nấu
rượu, yếu tố thời tiết như độ ẩm, áp lực không khí… sẽ ảnh hưởng
đến chất lượng mẻ cà phê. Hiện nay thiết bị rang cà phê rất tối
tân được điều khiển bằng chương trình. Nhưng theo một số nhà sản
xuất cà phê thì vẫn phải kết hợp cái "cảm" của người rang cùng
thiết bị mới đảm bảo cho ra mẻ cà phê tới độ.
Hương tình yêu trong ly cafê ...!^^ (sưu tầm của anh 2 Tâm)
Vào quán uống nước, em
luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café
sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ
thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không
để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười
phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại
dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm
giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên
bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ
thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ”
và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày
phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không
thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café
sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng
đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi
với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy
không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng
em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu
hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là
sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người
con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn
trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh
phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh
không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức
chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó.
Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em
không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù
anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em
vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly
café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy
thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ
uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn
gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???
__________________